Tuyệt Sắc Yêu Phi – Chương 55

Chương 5: Giải cứu mỹ nhân

wallcoo_cover_girl_painting_b637

“Chủ tử, trong kinh thành, trạm ngựa tốt nhất là  tại Đông phố, chúng ta đến chỗ này mà mua sao?” Tư Đồ Viễn theo sau, nhẹ nhàng mà hỏi.

“Đông phố quá xa, ở nơi này ta cũng có thể tìm được tuấn mã, mau mua hai con khoái mã rồi nói!” Vân Hiểu Nguyệt hưng trí bừng bừng, quan sát từ ngã tư đường, vừa trả lời.

“Vâng!”

Nàng lại tiếp tục chậm rãi đi trước. Đi đến dị thế lâu như vậy, những quyển sách trong cung mà nàng đọc được nói nơi này thuộc loại phong thổ, hiện tại được tận mắt nhìn thấy, quả thật là náo nhiệt phi thường, không hổ là nhất đại cường quốc, phòng ốc tinh xảo hoa mỹ đan xen hợp lí, các loại quán nhỏ buôn bán rộng lớn ở tảng đá hai bên đường phố thét, người người trên mặt tràn đầy tươi cười. Vân Hiểu Nguyệt không thể không thừa nhận, nếu dứt bỏ ân oán cá nhân mà nghĩ, thì Tần ngạo thật là một quân vương tương đối tài đức sáng suốt, theo đoạn thời gian mà hắn ở ngự thư phòng phê tấu sớ, nàng thấu hiểu rất rõ .

“Chủ tử, bên kia kìa !” Ánh mắt mạnh mẽ, thanh âm cung kính của Tư Đồ Viễn vang lên bên tai, Hiểu Nguyệt nghiêng đầu vừa thấy biển hiệu  “La thị mã”, hàng chữ màu vàng kim to đùng đập vào mắt sau đó, hai người liền sóng vai nhau, bước vào.

“Nhị vị khách quan, mua ngựa sao, bên này, bên này!” Tiểu nhị canh giữ ở cửa thấy hai người dừng bước, cơ trí chạy tới, nhiệt tình tiếp đón.

“Con nào chạy nhanh nhất ấy, lấy luôn hai con, ngươi mau đi xem đi!” Nhàn nhạt phân phó một tiếng, Vân Hiểu Nguyệt bên này đi thẳng vào đại đường, bên kia thị nữ chạy nhanh dâng nước trà cùng điểm tâm.

Tuy nói là mã hành, nhưng lại được bố trí cực kì sạch sẽ lịch sự tao nhã, mấy bồn Thúy Trúc, mấy bức tranh đỏ xanh, đàn hương nhàn nhạt lượn lờ, trong như là văn nhân thư phòng loại một, không có chút hơi tiền nào của con buôn. Vân Hiểu Nguyệt nhìn nhìn mọi nơi, đi đến cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy một cái. Sau nhà là mã trường rộng lớn nhất thời thu hết vào đáy mắt nàng.

Đứng trên mặt cỏ, Tư Đồ Viễn đang chăm chú nhìn một con tuấn mã trắng như tuyết, dọc theo đường nhỏ thử ngựa, màu vàng của ánh sáng mặt trời chiếu xuống nhìn thật anh tuấn phi phàm, trang phục màu đen, biểu tình lãnh khốc, tư thế oai hùng hiên ngang mang theo mị lực không nói nên lời.

Lẳng lặng nhìn một người một ngựa chạy băng băng, một tia nụ cười ôn nhu hiện lên ngay trước mắt, trong giây lát, Vân Hiểu Nguyệt cảm thấy như có một luồng khí ấm áp chảy dọc trái tim nàng, có người bên cạnh mình, thật tốt!

Đột nhiên, ngoài cửa sổ phòng bên truyền đến thanh âm bàn luận xôn xao, Vân Hiểu Nguyệt nhất thời tò mò, điều khởi nội lực ngưng tụ ở lỗ tai, lắng nghe.

“Vương Nhị, ngươi nói chúng ta lừa đến ‘Vạn Hoa lâu’ cái tiểu cô nương có lai lịch lớn kia, thật sự có thể hay không? Nhìn xem trên người nàng ngân phiếu không ít, mặc quần áo cũng như là phú quý gia nhân , không thành vấn đề gì chứ!”

“Ngu ngốc, người nhát gan, không làm như vậy, bạc đến tay rồi còn gì? Ta cho ngươi biết, Tú Bà ở ‘Vạn Hoa lâu’ thủ đoạn lợi hại lắm, lọai cương liệt nữ tử, đến trong tay nàng, không bao lâu đã bị dạy dỗ nhu thuận vô cùng, yên tâm đi! Ta xem tiểu cô nương kia cũng có 14, 15 tuổi, chuẩn bị là kiều gia đại tiểu thư, không có vấn đề gì, bằng không còn có thể hai anh em ta tác quái? Khoan hãy nói, cô nương kia bộ dạng thật sự là tươi ngon mọng nước, mấy ngày nữa phải bắt Tú Bà cho khai bao, chờ nàng nhận khách, hai anh em chúng ta cũng đi nếm thử? Chậc chậc chậc, xem kia làn da mịn màng, đến ta cũng phải chảy nước miếng, hắc hắc… ” nụ cười dâm đãng kia khiến Vân Hiểu Nguyệt chướng mắt, đáy lòng không khỏi tức giận.

“Vương Nhị ca, không nghĩ tới cảnh lừa hoa cúc khuê nữ đáng giá như vậy bán vào kỹ viện, mấy ngày nữa, không sợ người của ả đi tìm sao?”

“Tiểu tử, hiện tại nếm ngon ngọt vậy thôi, vùi đầu vào bán mấy con tiểu mã kia, ngươi nghĩ còn có tiền đồ gì nữa? Đi theo Vương Nhi ta đây, thông minh như vậy, nổi tiếng như vậy, tiền uống rượu chả phải lo, về sau, ngươi cũng có tiền đồ như ta thôi!”

“Dạ dạ dạ, Vương Nhị ca ngài nói phải, tiểu đệ đi pha cho ngài bình trà nóng!”

“Ừ, mau lên!”

Cửa gỗ mở toang một tiếng, tiếng bước chân dần dần đi xa, quay đầu nhìn thoáng qua tiểu nha hoàn ở một bên hầu hạ, Vân Hiểu Nguyệt nhàn nhạt nóit: “Giúp ta đổi bình trà nóng!”

“Vâng!”

Chờ nha hoàn đi ra cửa, Vân Hiểu Nguyệt vừa tung người, theo cửa sổ nhảy ra ngoài, nhẹ nhàng mở cửa sổ ra, thấy một tên nam tử vẻ mặt dâm loạn cầm đếm trên tay xấp ngân phiếu, Vân Hiểu Nguyệt lạnh lùng cười, vung tay lên, một cái ngân châm nhanh như tia chớp đâm vào thái dương của hắn, chỉ thấy nam tử hai tay quơ trong không trung vài cái, “Phù phù” một tiếng té trên mặt đất, tắt thở.

Hừ, bại hoại, đáng chết!

Khép lại cửa gỗ, Vân Hiểu Nguyệt cấp tốc quay lại đại sảnh, đóng cửa sổ lại, ngồi xuống ghế thái sư.

“Công tử, mời trà!” Một lát sau tiểu nha hoàn bưng trà nóng đi đến, Vân Hiểu Nguyệt tiếp nhận chén trà, đợi lát nữa đi ra “Vạn Hoa lâu” dạo một vòng, thuận tiện đem cái tiểu cô nương xấu số kia đi.

3 phản hồi (+add yours?)

  1. Nguyệt Nha
    Aug 31, 2013 @ 16:36:35

    ủa nàng chưa gửi chương cho ta a~
    nàng gửi mấy chương xa xa chút nhé ^^

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

♥•.ღ°๖ۣۜYÊU ๖ۣۜTINH ๖ۣۜCÁC.ღ°•♥

,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸-( Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸Nhưng khi hoa rơi thì chỉ chờ sự héo úa _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸- _ ) Hết độ rồi hoa mong chờ ai? Hoa trách móc ai? _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸ ,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸..._ ) Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi! _)-,.-~*'¨¯¨'*·~-.¸

Nhà của Kate

MỘT THOÁNG MỘNG MƠ!!!!!

A little peace

like a wind...

Nguyệt Tố lâu

Tình không tới đành vờ không biết, nếu không biết thì sẽ không đau...

¨°oO ღ Hàn Băng Các ღ Oo°¨

Trời là lều trại, đất làm giường ღ Gió là cao lương , mưa làm rượu ღ Mây là hỷ đường, sương làm chứng ღ Sấm là sính lễ, sét làm mai.

U Linh Thần Điện

Tửu phùng tri kỷ, thiên bôi thiểu. Thoại bất đồng tâm, bán cú đa.

Đông Chí Phong

Tảo tri kim nhật, hà tất đương sơ!

Thiên Băng Nguyệt các

Nam nhân phải biết công dung ngôn hạnh, phải tại gia tòng mẫu, xuất giá tòng thê, thê tử tòng nữ

ஐ Nguyệt Đình Các ஐ

____ Bích vân thiên, hoàng diệp địa, thu sắc liên ba ___ _______________ ba thượng hàn yên thúy _____________ __ Sơn ánh tà dương thiên tiếp thủy, phương thảo vô tình __ _____________ canh tại tà dương ngoại ________________ Ảm hương hồn, truy lữ tư, dạ dạ trừ phi, hảo mộng lưu nhân thụy

Jung Kyu 정규

It's not END but AND

Khởi Huyền Cung

Tình yêu không phải là tất cả của cuộc sống nhưng tình yêu lại là gia vị không thể thiếu của đời người.

Hàn Thủy Cung

Thủy tùy lưu ảnh, ảnh ảnh hư vô

piap0linaclx9s

A topnotch WordPress.com site

(≧◡≦) Dạ Tinh Lâu (≧◡≦)

Đừng vội vã đi qua cuộc đời vì những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn đúng vào lúc mà bạn ít ngờ tới nhất…

ღ Hợp Vũ Cung ღ

Không có ngày nào là không có kết thúc.....! Không có khổ đau nào lại không có lối ra...! Đừng mơ mộng những gì không đáng có...! Mây của trời cứ để gió mang đi ...!!!

ღ Ngâm Phong Các ღ

Trời trong xanh đợi cơn mưa phùn, còn ta đang đợi nàng...

Như Yên Các

Như mây như khói.... phiêu du chốn xa, rất mỏng manh, yếu đuối...

sukaqp

Smile! You’re at the best WordPress.com site ever

♣_Xuân Phong Các_♣

♣ Chu Chu Sinh Hương ♣ Dao Hoa Kì Thảo ♣ Lạc Anh Tân Phân ♣ Thanh Sơn Điệp Thúy ♣

%d bloggers like this: